Chuyện tình chàng omega

-Tôi đang ở đâu thế này?Đầu Cung Tuấn đau như búa bổ, dáo dác nhìn bao phủ lại thấy bản thân lúc này đang ở vào một ngôi nhà mà bốn bức tường đều được làm bằng đất, xen kẽ đá lỏm chỏm. Trong nhà, nội thất đều là những món đồ cơ bản mà phần nóc bên trên thì không biết vì sao lại lót đầy các loại quần áo đủ kiểu, vừa rách nát vừa cũ kĩ, thậm chí chỗ cậu đang nằm cũng chỉ đơn sơ trải lên một chiếc chiếu mỏng nhám bụi, đủ chỗ, không một chỗ nào trên chiếc chiếu là không bong tróc.-Tôi tìm thấy cậu bị ngất vào nhà vệ sinc sau đó đã có cậu về đây! Trương Triết Hạn kéo rèm đi vào. Người kia lúc được hắn tìm thấy thì cả người đã đầy máu nằm bất tỉnh trên sàn. Nhìn sơ qua có lẽ là cư dân của Vùng Địa Đàng, giàu có như vậy đến nơi đây nếu không cẩn thận đều rất dễ bị cướp.-Đầu tôi đau chết đi được, thật sự chẳng thể nhớ gì cả!Người đàn ông đứng trước mặt Cung Tuấn vóc dáng có phần cao lớn, Tuy không tính là vạm vỡ nhưng cũng là kiểu cơ bắp vừa đủ nhìn. Anh ta mặc trên người một chiếc quần đùi mỏng cùng áo thun cha lỗ rộng thùng thình khiến phần lớn domain authority thịt lộ ra đều thấy ngâm ngâm màu đồng khỏe mạnh, trên làn da chai sạm mỗi tấc đều dính đưa ra chít những vết sẹo lớn nhỏ có đủ, ngũ quan liêu tương đối đẹp thế nhưng ở vị trí mắt phải lại bị một vết sẹo lồi chém ngang khiến tổng thể cái nhìn có phần hơi đáng sợ.-Tôi sẽ giúp cậu liên lạc với gia đình, chúng tôi sinc sống ở đây vốn có nhiều kẻ xấu nhưng không phải ai cũng như vậy!Nhìn thấy chàng trai trước mặt có phần dè chừng mình khiến Trương Triết Hạn cảm thấy thật buồn cười, nếu hắn thật sự có ác tâm thì đã mặc mang lại cậu ta chết khô ở nhà vệ sinh rồi, việc gì mà phải vất vả mang người về nhà như thế này.-Gia đình tôi sao...Thứ duy nhất Cung Tuấn có thể nhớ đó chính là bản thân từng sinh sống ở Vùng Địa Đàng, còn phần còn lại của toàn bộ kí ức thì đều chỉ có một mảng trắng xoá. Cậu là ai, thân thế ra làm sao, càng nghĩ chỉ kiến đầu Cung Tuấn càng trở nên đau đớn.-Lẽ nào bị mất trí nhớ rồi à? Vòng tay công dân của cậu đâu, chúng có thể liên lạc với gia đình cậu bằng thứ đó!Đúng rồi, Vòng tay công dân, Cung Tuấn vội vàng kéo ống tay áo của mình lên kiểm tra thử,không có, sau đó lại tiếp tục lục lấy túi quần, cũng không có, vòng tay công dân cùng ví tiền tất cả đều đã bị lấy đi mất.-Quả nhiên là hoàn toàn bị cướp đi sạch sẽ rồi!Trương Triết Hạn dựa vào tường, biểu tình không nóng không lạnh nói.-Hạn Hạn, anh đói rồi, ăn cơm, ăn cơm đi, đừng nói chuyện nữa, mau ăn cơm!Trương Siêu ngồi bên cạnh từ nãy đến giờ nghe nhị người bọn họ nói chuyện có chỗ hiểu cũng có chỗ không, cuối cùng vì nhàm chán không chịu nổi bèn kéo kéo cánh tay Trương Triết Hạn một mực đòi ăn cơm.-Anh nhị, bây giờ anh ra ngoài ngồi chờ trước, đợi người này tắm rửa cầm quần chấm dứt chúng ta liền có thể đi ăn cơm rồi!Trương Triết Hạn túm lấy một góc áo thun rộng thùng thình của mình yêu thương lau đi vệt nước bọt còn chưa kịp khô ở khoé miệng của Trương Siêu, hắn xoa xoa mái tóc rối của anh trai một cái sau đó mở chiếc tủ quần áo cũ nát tìm mang đến Cung Tuấn một bộ trang phục có thể mặc được. Cung Tuấn nhìn Trương Siêu rồi ngại ngùng nhìn lại chính mình. Quả thật rất bẩn, chiếc áo sơ mi trắng cậu đang mặc trên người lúc này không có lấy được dù chỉ là một chỗ sạch sẽ, vừa vương vãi máu khô lại vừa lấm lem bùn đất, toàn bộ đều luộm tha luộm thuộm, chật vật không sao tả xiết.Ném mang lại Cung Tuấn đang bần thần ngồi trên giường một cái áo thun bố lỗ và chiếc quần đùi hoa, Trương Triết Hạn nói:-Nhà tắm ở đằng kia, nhớ là dùng ít nước thôi, ở đây thứ quý giá nhất chính là nước đấy!Cung Tuấn chậm chạp gật đầu với Trương Triết Hạn sau đó cẩn thận bước vào nhà tắm. Khu vực đi vệ sinc và khu vực vực tắm ấy vậy mà đều được gom lại làm một, bên trong còn có trang bị một chiếc thùng nhựa chứa đầy nước. Ánh đèn le lói từ bên ngoài hắt vào trong khiến mọi thứ trước mắt Cung Tuấn có phần không được rõ ràng, cúi đầu xem kĩ lại một chút thì mới phát hiện chất lượng nước bên vào thùng ấy vậy mà vô cùng tệ, vẩn đục và lẫn lộn cùng với đất cát khiến cậu có cảm giác hơi sợi sợi nơi sống lưng. Thế nhưng lại không còn cách nào nữa, Cung Tuấn chỉ đành khiêm tốn dội đúng năm ca nước sau đó liền nhanh khô chóng đi ra ngoài. Cung Tuấn không biết, ở Khu Vực Xám, nước dù bẩn xuất xắc sạch thì tất cả cũng đều được tính là nước. Đối với bọn họ, có nước để dùng sinh hoạt hằng ngày đã là một điều đáng quý, mặc kệ là có bẩn tốt không chỉ cần không phải chết vì khát thì đều là sự may mắn.Lúc này Trương Triết Hạn và anh trai của hắn đều đã ngồi sẵn ở bàn ăn đợi Cung Tuấn. Nghịch ngợm dùng đũa gõ leng keng vào bát cơm mấy cái liền, Trương Siêu vừa gõ vừa hô:-Sạch sẽ rồi, sạch sẽ rồi thì mau ăn cơm thôi!Bàn ăn bằng gỗ bốn chân đều có phần mục nát, dọc theo cạnh bàn có thể thấy được một hai con mối nho nhỏ đang bò xuôi bò dọc. Cung Tuấn mặc dù đã mất trí nhớ thế nhưng căn cốt bình thường quy vẫn là người đến từ Vùng Địa Đàng, sự cao quý và hào nhoáng đã ăn sâu vào vào xương máu khiến biểu tình của cậu lúc này dù không cố ý bày ra nhưng vẫn có thể thấy được đâu đó có đôi chút gượng ép.-Mau ngồi xuống đi, không sập đâu, tôi đã đóng rất kĩ bốn góc của chân bàn rồi!-Trương Triết Hạn nói với Cung Tuấn. -Thật ngại quá!Cung Tuấn tự cảm giác được bản thân mình có thái độ không tốt bèn ngại ngùng xoa xoa chóp mũi sau đó nkhô cứng chóng ngồi xuống đối diện với Trương Triết Hạn. Lúc này trên bàn ăn đã được bày lên hai món đơn giản gồm một món canh và một món thịt xào, đặc biệt là cả nhị món Cung Tuấn đều không biết được làm từ loại nguyên liệu gì.-Tôi tên là Cung Tuấn, thành thật cảm ơn anh vì đã cứu giúp tôi! Nếu có cơ hội tôi nhất định sẽ báo đáp ân tình này, chỉ là đầu tiên thì xin anh hãy đến tôi biết anh xưng hô như thế nào?Như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, Cung Tuấn lịch sự dùng tay phải ôm lấy cổ tay trái sau đó cẩn trọng giơ về phía Trương Triết Hạn ngỏ ý cảm ơn.-Tôi tên Trương Triết Hạn, còn đây là anh trai tôi gọi là Trương Siêu.Trương Triết Hạn không phản ứng lại, bàn tay nhỏ nhắn dài của Cung Tuấn vì vậy đành phải xấu hổ mà thu về. Hắn nghe giọng điệu nói chuyện của cậu thì cảm thấy buồn cười không chịu được, người ở Vùng Địa Đàng trước giờ nói cảm ơn đều vừa rườm rà vừa quy củ như thế à? So với dân cư ở Khu Vực Xám bọn hắn ăn nói ngang xương thì đúng thật là vô cùng khác biệt, vô cùng lạ tai.Trương Siêu ăn cơm rất ngon, cứ liên tục gắp lấy món thịt xào cho vào bát, Cung Tuấn ngồi bên cạnh thấy vậy cũng tò mò mà gắp lấy một miếng ăn thử, cảm nhận đầu tiên của cậu chính là miếng thịt được nêm rất vừa, chạm phải đầu lưỡi liền rã ra, dẫu không biết là loại thịt gì nhưng vị quả thật rất ngon.-Là thịt chuột đấy! Tôi bắt về được rất nhiều, nếu cậu thích thì tôi có thể làm thêm!Cung Tuấn vừa nghe dứt thì liền cảm giác được có một cỗ buồn nôn chực dâng trào bên vào thực quản, bản thân cực kì muốn nhả thịt ra nhưng lại nghĩ đến cảm xúc của nhì bằng hữu Trương Triết Hạn mà nhẫn nhịn nuốt vào. Thịt vừa trôi xuống cuống họng thì lông tơ của cậu cũng đều dựng lên hết cả, cuối cùng trừ cơm trắng ra thì chẳng một món nào vinch hạnh được Cung Tuấn động đũa.-Chịu khó nốt hôm ni, hôm sau tôi sẽ liên hệ với người có thể giúp đỡ cậu!Mặc kệ biểu cảm của Cung Tuấn có ra làm sao thì Trương Triết Hạn vẫn cứ bình thản gắp thêm thịt mang lại Trương Siêu. Người ở Vùng Địa Đàng từ bé đã được ăn sơn hào hải vị mang đến nên đối với thịt chuột dĩ nhiên là thấy đáng sợ, thế nhưng chính sự đáng sợ này lại không biết bao nhiêu lần giúp đồng đội họ có được một bữa no, so với việc sợ thịt chuột hắn vẫn là sợ chết đói hơn cả.-Thật cảm ơn anh nhiều lắm!Tối hôm đó Cung Tuấn buộc phải nằm ngủ bình thường giường với nhị đồng đội Trương Triết Hạn, nhà của bọn họ không có phòng riêng, mà nếu có đi chăng nữa thì Trương Triết Hạn cũng không muốn dùng, hắn là vì lo lắng cho anh trai mình trong người có bệnh, phải thường xuyên ở bên cạnh Trương Siêu như thế này thì bản thân mới có thể cảm thấy an tâm.Giường Mặc dù không quá chật nhưng bởi vì có ba người đàn ông nằm cùng một lúc khiến cảm giác nảy sinh có phần hơi bí bách. Về tấm chiếu trải bên dưới thì dĩ nhiên là không đủ để nằm vì vậy Trương Triết Hạn đã lót thêm cho Cung Tuấn một tấm bạt, đến cả chăn cũng là phải chen chúc với nhau để đắp, cậu tự hỏi cuộc sống của nhị người bọn họ còn có thể cơ cực đến mức nào nữa đây.Cung Tuấn bởi vì không thích dùng bình thường chăn mang lại nên đã cố tình nép người sang một bên. Cậu thà teo ro ở một góc vẫn còn hơn là cùng người lạ gần gũi như vậy, sâu trong tiềm thức của Cung Tuấn có cảm giác rất không quen. Cố gắng nghĩ về kí ức của bản thân nhưng vẫn không tài nào có thể nhớ được, ở bên cạnh Trương Siêu thì lại ngáy khổng lồ như sấm, đầu Cung Tuấn lúc này đau như muốn nứt làm đôi, cả người thật muốn dùng từ tẩu hỏa nhập ma để mà diễn tả.Đêm xuống sâu thăm thẳm thì thời tiết cũng ngày một lạnh, Cung Tuấn úp mặt vào tường được một lúc thì cảm thấy bả vai đã mỏi nhừ hết cả.


You watching: Chuyện tình chàng omega


See more: 21 Bức Ảnh Những Loài Động Vật Kỳ Lạ Huyền Bí Có Thật Trên Trái Đất Mà Cứ Ngỡ Chỉ Xuất Hiện Trong Thần Thoại



See more: Tải Phần Mềm Hdd Regenerator 2013 Full Crack, Taiphanmemfull

Cậu len lén đổi tư thế, bởi vì lúc này lòng bàn tay và lòng bàn chân gần như đã lạnh đến hóa đá mang đến nên Cung Tuấn mới đành xuống nước mà đắp ké một góc chăn, chỉ là không ngờ vừa luân chuyển thanh lịch lại bắt gặp Trương Triết Hạn đang say ngủ vào vô thức hướng mặt về phía mình.Không có đèn phòng, thứ ánh sáng duy nhất chiếu rọi chỉ có vầng trăng đang treo ngoài size cửa sổ. Trăng hôm ni rất tròn, màu vàng nhàn nhạt hoàn hảo hắt đủ lên một vòng ngũ quan liêu của Trương Triết Hạn, chóp mũi, bờ môi, mày mắt và cả vết sẹo lồi, toàn bộ đều có thể nhìn rất rõ.Như ma xui quỷ khiến, Cung Tuấn bất giác không biết vì sao lại chủ động chui vào trong chăn, lúc này cậu đang vào tình huống mặt đối mặt với Trương Triết Hạn. Người Lúc ngủ có cảm giác rất yên tĩnh, nhìn gần mới thấy vết sẹo lồi trên mắt Mặc dù nhỏ nhưng lại rất sâu, thỉnh thoảng theo chút ít sự bất an vào giấc mộng mà giật giật lên mấy lần, sống ở Khu Vực Xám lại còn phải chăm sóc anh trai bị bệnh về trí tuệ quả thật cũng không dễ dàng gì.Cơ thể của Trương Triết Hạn có một mùi hương tự nhiên nhàn nhạt, da thịt như hoa như cỏ mang theo phong vị tkhô nóng sảng khiến Cung Tuấn nằm gần cảm thấy rất thoải mái, lại xích đến gần thêm một chút, sau cùng cứ như thế lại dỗ cậu đi vào giấc ngủ khi nào bản thân cũng chẳng xuất xắc.Trương Triết Hạn là người thức dậy sớm nhất, mở mắt ra bỗng thấy ngũ quan liêu tuấn dật của Cung Tuấn kề sát bên cạnh thì vào lòng chợt giật thót lên một cái, lại không muốn đánh thức Trương Siêu đang say ngủ bên cạnh mang đến nên hắn chỉ có thể ngại ngùng mà dịch chuyển xích ra xa. Nhẹ nhàng leo xuống giường, Trương Triết Hạn lặng lẽ đi vào nhà tắm với mục đích giặt quần áo.Dù sao thì sáng nay cũng phải giao Cung Tuấn đến chính quyền giải quyết, nếu cứ như thế để cậu ta mặc quần đùi áo thun phông mà trở về Vùng Địa Đàng thì thật không hợp lí mang lại lắm. Kiểu gì thì hắn cũng đang phải giặt phần áo của mình và Trương Siêu, bây giờ lại giặt thêm một bộ trang phục nữa của Cung Tuấn thì cũng không tính nặng nhọc là bao. Bởi vì nắng vẫn chưa lên, giặt hoàn thành quần áo thì Trương Triết Hạn bèn đi nhóm lửa nấu cơm. Lửa cháy tí tách sở hữu theo hơi nóng còn có thể hong quần áo, đối với hắn thật sự đúng là một công đôi việc.Bữa sáng của bọn họ chính là những món hôm qua, hâm lại mang đến nóng một chút Trương Siêu vẫn cứ như thế không hề ngấy mà liên tục dùng đũa gắp thịt đến vào miệng, dầu mỡ dây ra nhì bên mép được Trương Triết Hạn trìu mến dùng khăn lau mang đến. Trương Siêu mặc dù bị thiểu năng trí tuệ nhưng lại được trời ban đến một vóc dáng vô cùng vạm vỡ cao lớn, so với Trương Triết Hạn thậm chí còn có phần cường hãn hơn. Cho nên trước mắt Cung Tuấn lúc này lại xuất hiện một cảnh tượng mà một người đàn ông cao lớn lại đang chăm sóc đến một người đàn ông cực kì cao lớn khác, khiến cậu ngồi bên cạnh vừa thấy cảm động lại vừa thấy buồn cười.Lại cù về phần của Cung Tuấn ngoại trừ cơm trắng ra thì dĩ nhiên là cậu không hề động đũa đến bất kì một món nào, bằng tất cả sự tôn trọng, mặc dù rất ngon nhưng hôm qua sẽ là lần cuối cùng cậu ăn món thịt chuột vào cuộc đời.Kết thúc bữa sáng, Cung Tuấn nhận lại từ Trương Triết Hạn bộ trang phục ban đầu của mình, sau đó cậu liền phát hiện một góc tay áo lúc này ấy vậy mà đã bị cháy xém một chút, liếc mắt nhìn Trương Triết Hạn nói lời cảm ơn. Trương Triết Hạn lại vì một chút sơ sót trong khâu hong quần áo mà cảm thấy xấu hổ mang lại nên đã giả vờ thờ ơ với Cung Tuấn. Mãnh nam ấy vậy mà lại không biết vành tai ngại ngùng đã phản bội mình trở nên ửng đỏ, có đôi chút đáng yêu, Cung Tuấn nén cười.Trương Triết Hạn, Trương Siêu và Cung Tuấn, cả cha người sau cùng đã rời khỏi nhà để tìm đến "chính quyền". Trước Lúc đi Trương Triết Hạn đã giúp anh trai mình mặc lên một chiếc áo choàng, Cung Tuấn đứng bên cạnh cũng ù ù cạc cạc được hắn đưa cho một chiếc giống hệt của Trương Siêu. Áo choàng là loại trùm kín người, vừa rộng vừa lớn, có thể phủ được từ đầu đến chân. Trương Triết Hạn giải thích là bởi vì bên ngoài buổi sáng thường nắng rất dữ dội, cát bụi đất đá theo gió cũng bay vần vũ khắp nơi, mang lại nên lúc đi ra đường nhất thiết phải mặc áo choàng, phần là để bịt nắng phần là để hạn chế đất đá vô tình cứa vào da thịt, đất đá Tuy nhỏ và nhuyễn nhưng mỗi lúc va phải thì đều rất đau.Con đường đi đến được "chính quyền" phải đi qua một quần thể chợ nhỏ, mà xung quanh dân cư ai ai cũng đều mặc áo choàng giống hệt bố người bọn họ. Cung Tuấn tnhóc thủ liếc nhìn một chút, thực phẩm bày bán toàn bộ đều đã héo úa, kém tươi, thậm chí mang lại dù người bán có cố gắng đậy chắn như thế nào đi chăng nữa thì bên trên những tảng thịt vẫn bám lên một tầng bụi bẩn. Chuột ở khắp nơi, chạy trên đường cũng có mà bị nuôi nhốt trong lòng cũng có, dơ bẩn, ồn ào, không khí oi bức như đổ lửa, lúc này Cung Tuấn có cảm tưởng Địa ngục gần như đang mở ra trước mắt.-Hạn Hạn, bụi vào mắt, vào mắt rồi, đau..Trương Siêu bước chân đột nhiên chùn lại, tay muốn buông Trương Triết Hạn ra để đưa lên mắt dụi dụi.-Anh hai, không tốt đâu đừng dụi, chịu khó một chút, nhắm mắt lại rồi nắm chặt tay em đi, một tí nữa tới nơi chúng ta sẽ rửa lại bằng nước, được không?Nếu so hình thể của cả tía người thì Trương Triết Hạn có vẻ là nhỏ nhất, thế nhưng lúc này hắn lại đi đằng trước tựa như con gà mẹ mà bịt chắn mang đến nhì người bọn họ ở phía sau. Cát bụi lúc này đã bám đầy một tầng trên áo choàng của Trương Triết Hạn, men theo cử động của hắn trơn trượt lần lượt mà rớt ra ngoài. Trương Siêu cũng rất ngoan ngoãn mà nghe theo, nhắm tịt hai mắt đi sát nút với em trai mình."Chính quyền" mà Trương Triết Hạn đề cập đến là một nhóm người tự phong. Không đại diện đến bất kì một đất nước tốt một khu vực nào, chỉ cần đưa mang lại họ tiền thì mọi yêu cầu sẽ được đáp ứng. Đây còn được coi là sân sau của Vùng Địa Đàng, mượn danh Vùng Địa Đàng để thị uy với những kẻ yếu thế hơn ở Khu Vực Xám.-Không có vòng công dân thì sẽ khó tìm về địa chỉ nhà đấy, và giá mang đến dịch vụ này cũng sẽ cao hơn một chút!-Cao hơn là bao nhiêu?-Tầm 1 triệu đi, 1 triệu là gồm luôn chi phí tìm lại vòng tay công dân của cậu ta! Tuy nhiên....-Tuy nhiên thế nào, nói nhanh hao đừng lề mề!Trương Triết Hạn sau thời điểm rửa mặt đến Trương Siêu ngừng thì tìm đến người quản lí của "Chính quyền" để trao đổi. Hắn vốn rất ghét cái thói vòng vo của bọn người này, nói thì nhiều mà thông thường quy cũng là để chèn ép hắn.-Tuy nhiên nếu em chịu ngủ với tôi một đêm thì tôi có thể xem xét lại giảm một nửa giá tiền đến em! Omega các em đều rất mê người, là gu của tôi!Omega? Trương Triết Hạn là Omega sao? Cung Tuấn nghe xong thì trong lòng có chút chấn động.-Được không? Tôi sẽ làm em sướng mà, kĩ năng tôi đỉnh lắm đấy!Gã quản lí râu tóc xuề xoà lúc này bắt đầu nảy sinch tà dâm với Trương Triết Hạn, bàn tay không an phận cách một lớp áo choàng mà đê tiện sờ mó vòng eo của hắn, lại chẳng ngờ bị Trương Triết Hạn mạnh mẽ vung tay đấm cho một phát té lăn ra đất, túi tiền nặng trịch sau đó cũng được ném xuống trước mặt gã.-1 triệu thì 1 triệu, mau kiểm tra lại rồi giải quyết đi!-Từ Lúc nào mà em lại có nhiều tiền như vậy chứ hả? Lại còn trong một lần liền đổ hết đến tên domain authority trắng môi đỏ này, cậu ta là tình nhân của em tuyệt sao thế?Gã quản lí nhìn thấy tiền thì nhị mắt sáng rỡ, gã mặc kệ khoé môi đang rướm máu vừa hí hửng đếm tiền vừa tiếp tục buông lời hạ lưu.Trương Triết Hạn cũng chẳng buồn nổi nóng, coi như chó sủa bên tai, hắn con quay lịch sự nói với Cung Tuấn:-Trở về rồi, nhất định phải trả tiền lại mang lại tôi, được chứ?Tiền này của Trương Triết Hạn không phải từ trên trời rơi xuống, Mặc dù Cung Tuấn sống với hai bằng hữu bọn họ chỉ vỏn vẹn có một đêm thế nhưng bao nhiêu khó khăn của Trương Triết Hạn thì cũng đều từ trong một đêm đó mà bày ra mang đến cậu thấy được hết thảy. Cung Tuấn không quen thuộc biết Trương Triết Hạn, vậy mà chỉ qua một đêm liền nhận được từ hắn một ân tình quá lớn. Cậu không hiểu vì sao Trương Triết Hạn lại đối tốt với mình như vậy, Cung Tuấn mang đến rằng đó là sự may mắn của cuộc đời, là cậu may mắn gặp được ngọc trong cát. Trân trọng, nếu được một lần gặp lại Cung Tuấn hi vọng có thể cùng nhau kết bằng hữu.-Tôi hứa với anh! Tiền này nhất định tôi sẽ trả về mang đến anh! Chúng ta nhất định sẽ gặp lại!Trương Triết Hạn nghe ngừng lời hứa hẹn thì đôi nhỏ ngươi có phần bất ngờ mà giãn ra đôi chút, thu lại cảm xúc ban đầu, hắn chủ động ôm Cung Tuấn:-Được! Nhất định sẽ có thể gặp lại!Chap sau gặp lại liền nè, khỏi hứa hẹn, không nhích đc ra khỏi Khu Vực Xám dù chỉ là một chút đâu Cung Tuấn ạ, nghiệt duyên của cậu nhất định phải bắt đầu từ đây :))))

Chuyên mục: Chia sẻ